Hiện nay, ngành công nghiệp đã có hiểu biết khá tốt về quản trị môi trường đô thị. Thế giới và Trung Quốc đã có đủ kinh nghiệm và mô hình để tham khảo. Hệ thống nước của các thành phố ở Trung Quốc bao gồm nguồn nước, hệ thống lấy nước, hệ thống thoát nước, hệ thống quản trị, các nguồn nước tự nhiên và bảo vệ môi trường nước đô thị. Cũng đã có những ý tưởng rõ ràng. Nhưng ở vùng nông thôn, tình hình đã hoàn toàn khác. Ví dụ, về nguồn nước, có nhiều cách lấy nước hơn so với thành phố. Người dân có thể trực tiếp sử dụng các nguồn nước xung quanh, nước ngầm hoặc nước từ mạng lưới sông ngòi làm nguồn nước sinh hoạt; về hệ thống thoát nước, khu vực nông thôn không có các tiêu chuẩn xử lý nước thải nghiêm ngặt như thành phố, cũng như hệ thống nhà máy và đường ống phức tạp. Vì vậy, hệ thống môi trường nước nông thôn có vẻ đơn giản, nhưng lại chứa đựng vô vàn phức tạp.
Việc trồng trọt, chăn nuôi và rác thải là những yếu tố quan trọng gây ô nhiễm nguồn nước ở vùng nông thôn.
Nguồn nước uống của làng có thể bị ô nhiễm do đất nông nghiệp, chăn nuôi gia súc, gia cầm, rác thải hoặc nước thải từ nhà vệ sinh, và môi trường nước nông thôn có thể bị ô nhiễm bởi rác thải sinh hoạt, phân bón và thuốc trừ sâu từ các nguồn phân tán trong nông nghiệp, và kháng sinh từ chăn nuôi gia súc, gia cầm. Do đó, các vấn đề môi trường nông thôn không chỉ giới hạn ở khu vực nông thôn mà còn liên quan đến tất cả mọi người và công tác quản lý môi trường nước của lưu vực sông.
Trong môi trường nước nông thôn, chỉ xem xét mỗi nguồn nước là chưa đủ. Rác thải và vệ sinh cũng là những yếu tố quan trọng ảnh hưởng đến môi trường nước. Quản lý môi trường nước nông thôn là một dự án toàn diện và có hệ thống. Khi nói về nước, không thể bỏ qua yếu tố này. Chúng ta phải chú trọng đến tính toàn diện và tính thực tiễn. Ví dụ, nước thải và rác thải phải được xử lý đồng thời; chăn nuôi gia súc, gia cầm và ô nhiễm nguồn phân tán trong nông nghiệp cần được kiểm soát toàn diện; nguồn nước và chất lượng nước cấp cần được cải thiện một cách đồng bộ; các tiêu chuẩn và biện pháp kiểm soát cần được điều chỉnh phù hợp với điều kiện địa phương.
Do đó, trong tương lai, chúng ta không chỉ nên tập trung vào xử lý và thải bỏ, mà còn phải tập trung vào kiểm soát ô nhiễm và sử dụng tài nguyên. Chúng ta phải xem xét môi trường nước nông thôn từ góc độ quản lý toàn diện, bao gồm chất thải, vệ sinh, chăn nuôi gia súc, gia cầm, nông nghiệp và các nguồn ô nhiễm phân tán. Đây mới là cách tiếp cận toàn diện để quản lý môi trường nước nông thôn. Nước, đất, khí và chất thải rắn cần được xử lý đồng thời, và việc xả thải, xử lý trung gian, chuyển hóa, cũng như các nguồn liên quan cần được kiểm soát trong một chu trình đa quy trình và đa nguồn. Cuối cùng, điều không thể thiếu là sự hiệu quả của nhiều biện pháp như công nghệ, kỹ thuật, chính sách và quản lý.
Thời gian đăng bài: 29/7/2020